|
Điện Tây Sơn: Di tích điện thờ Tây Sơn thuộc khối 1, thị
trấn Phú Phong, huyện Tây
Sơn,
cách thành phố Quy Nhơn 40km về hướng Tây Bắc, là nơi thờ 3 anh em
Nguyễn Nhạc,
Nguyễn Huệ, Nguyễn Lữ, trải qua bao dâu bể vẫn
luôn được giữ gìn tôn tạo, thể hiện
tấm lòng tự hào, tôn kính, son sắt thủy chung của dân đối với 3 anh em
Tây Sơn.
Điện Tây Sơn tuy nhỏ nhưng trang nghiêm. Trước sân rộng có tam
quan, tiếp đó là nhà bia
ghi
công lao của Quang Trung – Nguyễn Huệ. Chính điện gồm 3 gian, gian giữa
thờ
Quang Trung – Nguyễn Huệ, gian bên trái thờ Nguyễn
Nhạc, gian bên phải thờ Nguyễn
Lữ.
Điện Tây Sơn được xây dưng trên nền nhà cũ của ba thủ lĩnh Tây
Sơn và cũng chính là
từ
đường thờ ông bà Hồ Phi Phúc – Nguyễn Thị Đồng, những người đã sinh ra 3
anh
em Tây Sơn, là nơi 3 anh em Tây Sơn cất tiếng khóc
chào đời, đã cùng đi qua tuổi
ấu thơ cho đến lúc trưởng thành, rồi phất cờ khởi nghĩa trở thành những
lãnh tụ kiệt xuất
của
nông dân và dân tộc vào cuối thế kỷ XVIII. Hiện nay, trong khu vườn cũ
của
gia đình anh em Tây Sơn, sát bên cạnh điện thờ Tây
Sơn vẫn còn lại 2 di tích cực kỳ quý
giá, là cây me cổ thụ và giếng nước xưa, tương truyền có từ thời ông Hồ
Phi Phúc.
Cây me cổ thụ: Hơn 200 tuổi, tương truyền do thân sinh ba
anh em Tây Sơn trồng, nằm ở
bên
cạnh điện Tây Sơn cành lá xum xuê che rợp cả một góc vườn, gốc cây
có chu vi tới 3,5m, cây me đã đi vào ký ức dân
gian trong một câu ca quen thuộc, trữ
tình, đượm màu lịch sử:
“ Cây Me cũ,
bến Trầu xưa
Không nên
tình nghĩa thì cũng đón đưa cho trọn niềm”
Giếng nước: Ở bên phải điện Tây Sơn, tương truyền có
từ thời thân sinh ba anh em Tây
Sơn,
được xây bằng đá ong, đường kính 0,9m, thành giếng cao 0,8m. Đến nay
giếng nước xưa vẫn mát trong như ngày nào chắt
chiu từng giọt nước ngọt lành
nuôi
lớn tâm hồn và ý chí anh em Tây Sơn.
Hiện nay, di tích Điện thờ Tây Sơn, Cây me, Giếng nước được
gìn giữ trang trọng, tôn
kính,
trong khuôn viên của khu Bảo tàng Quang Trung. Bảo tàng Quang Trung
được nhà nước xây dựng vào năm 1978 có quy mô đồ sộ, hoành tráng,
kiến trúc theo
kiểu cổ,
dáng vẻ uy nghiêm, gồm 9 phòng trưng bày các kỷ vật liên quan đến phong
trào khởi nghĩa Tây Sơn và Hoàng đế Quang Trung
(1771 - 1789).
Về thăm Bảo tàng Quang Trung, được đứng
trên mảnh đất, ngôi nhà đã từng sinh ra, nuôi
dưỡng ba anh em Tây Sơn trưởng thành, tận mắt ngắm nhìn những di
vật, chiến tích hào
hùng,
lừng lẫy của phong trào nông dân Việt Nam khởi nghĩa vào thế kỷ XVIII,
vào Điện
thờ đốt nén hương thơm tưởng nhớ công tích to lớn,
kiệt xuất của ba anh em Nguyễn Nhạc,
Nguyễn Huệ, Nguyễn Lữ; đứng dưới gốc Cây me, uống dòng nước mát ngọt
của
Giếng nước xưa du khách như được sống với tinh
thần thượng võ, anh hùng, nghĩa
hiệp,
ý chí đấu tranh kiên cường bất khuất giữ gìn quê hương đất nước qua lịch
sử oai
hùng của phong trào khởi nghĩa Tây Sơn và những
chiến công hiển hách, lừng lẫy của
Quang Trung – Nguyễn Huệ.
Bên cạnh đó du khách còn được thưởng thức
chương trình biểu diễn phong phú, độc đáo,
hấp dẫn về lịch sử phong trào Tây Sơn như võ thuật Tây Sơn, trống trận
Quang Trung, ca
múa nhạc dân
tộc... đưa khách ngược dòng lịch sử về với những chiến thắng hào
hùng của dân tộc Việt Nam thế kỷ XVIII.
Thành Hoàng Đế:
Hiện nay di tích của thành thuộc địa phận thị trấn Đập Đá và xã
Nhơn Hậu huyện An Nhơn. Thành Hoàng Đế được triều đại Tây Sơn xây dựng
vào năm
1775 trên cơ sở thành Đồ Bàn của Vương quốc Chămpa
để lại và được chính thức gọi
tên là Thành Hoàng Đế từ năm 1778. Trong suốt một thời gian dài từ 1776
đến
1793 Thành là đại bản doanh của quân Tây Sơn và
sau đó là kinh đô của chính quyền
Trung ương Hoàng Đế Thái Đức – Nguyễn Nhạc. Thành Hoàng Đế nguyên là một
tổng thể kiến trúc hình chữ nhật, gồm ba vòng
thành: Thành Ngoại, Thành Nội và Tử
Cấm Thành. Thành Ngoại có chu vi là 7.400m. Thành Nội còn được gọi
là Hoàng Thành
có hình chữ
nhật dài 430m rộng 370m. Bên trong Thành Nội là Tử Cấm Thành cũng
có hình chữ nhật dài 174m rộng 126m. Sau khi triều
đại Tây Sơn thất bại, Gia Long -
Nguyễn Aùnh đã trả thù cực kỳ dã man đối với triều đại Tây Sơn. Thành
Hoàng Đế,
dấu tích một thời vàng son của Tây Sơn cũng bị phá
đổ nát. Trên nền cũ của thành, nhà
Nguyễn cho xây một khu lăng thờ 2 viên quan nhà Nguyễn chết ở đây là Võ
Tánh và Ngô Tùng Châu, đây là một khu lăng mang
phong cách Nguyễn điển hình nằm
trong
quần thể của di tích.
Thành Hoàng Đế là một di tích thành quách lịch sử nhắc nhở
muôn đời sau về một thời oanh liệt của những người anh hùng áo vải cờ
đào
Từ đường Võ Văn Dũng:
Võ Văn Dũng là vị tướng lỗi lạc đã có những đóng góp xuất sắc đối với
phong trào khởi nghĩa Tây Sơn, được phong Đô đốc rồi Đại tư khấu, Đại tư
đồ, tước hầu, Quốc công. Từ đường Võ Văn Dũng được xây dựng trên quê
hương ông - xã Tây Phú, huyện Tây Sơn.
Từ đường Bùi Thị Xuân:
Bùi Thị Xuân là một nữ tướng xuất sắc của vua Quang Trung, có tài luyện
voi đánh giặc, Bà đã cống hiến hết mình vì sự nghiệp vẻ vang của phong
trào khởi nghĩa Tây Sơn. Bùi Thị Xuân hiện được thờ tại từ đường họ Bùi
ở xã Tây Xuân, huyện Tây Sơn.
Bãi Nhạn - Núi Tam Toà:
Bãi Nhạn là một doi đất nhọn nằm ở đầu cửa Cảng Quy Nhơn thuộc địa bàn
khu 1, phường Hải Cảng. Núi Tam Tòa (còn gọi là núi Đá Đen) thuộc địa
phận thôn Hải Minh, Phường Hải Cảng, bên hữu cửa Cảng Quy Nhơn, đối diện
với Bãi Nhạn. Trước đây từ biển, tàu thuyền muốn vào đầm Thị Nại, tiến
đến thành Hoàng Đế, đại bản doanh của nghĩa quân Tây Sơn, kinh đô của
Trung ương Hoàng Đế Nguyễn Nhạc thì không còn con đường nào khác là phải
vượt qua Bãi Nhạn và Núi Tam Tòa. Do vậy Bãi Nhạn cùng với Núi Tam Tòa
giữ một vị trí chiến lược quan trọng, được xây dựng thành hệ thống căn
cứ quân sự trọng yếu của quân Tây Sơn. Thời gian trôi qua, đến nay những
di tích vật chất hầu như không còn gì đáng kể, tuy nhiên với tất cả
những gì đã xảy ra nơi đây, cùng vẻ đẹp hoành tráng của thiên nhiên, của
non nước chốn này, Bãi Nhạn, Núi Tam Tòa vẫn có sức hấp dẫn biết bao du
khách đến tham quan chiêm ngưỡng.
Lăng Mai Xuân Thưởng:
Được xây dựng theo kiểu kiến trúc cổ trên một ngọn đồi bên cạnh quốc lộ
19 thuộc xã Bình Hòa, huyện Tây Sơn để tưởng nhớ Mai Xuân Thưởng - nhà
yêu nước và cũng là lãnh tụ xuất sắc của phong trào Cần Vương kháng Pháp
tại Bình Định. Từ trên ngọn đồi này, nơi năm xưa Mai Xuân Thưởng đã dựng
cờ khởi nghĩa, khách tham quan có thể quan sát thấy các căn cứ kháng
Pháp của nghĩa quân như Phú Phong, Tiên Thuận, Linh Đổng, Hương Sơn.. Đã
hơn một trăm năm kể từ ngày Mai Xuân Thưởng hy sinh nhưng tên tuổi ông
vẫn sống mãi trong lòng người dân Bình Định, trong lòng nhân dân cả
nước.
Mộ Đào Tấn: Trong số các danh nhân văn hóa ở Bình
Định, Đào Tấn hiện lên như một ngôi sao sáng chói. Ông là người yêu
nước, là vị quan nổi tiếng liêm khiết, là nhà thơ, nhà soạn tuồng xuất
sắc của Việt Nam cuối thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX. Với những đóng góp to
lớn. Đào Tấn được suy tôn là “Hậu Tổ” của nghệ thuật tuồng Việt Nam. Mộ
Đào Tấn nằm trên núi Huỳnh Mai thuộc xã Phước Nghĩa, huyện Tuy Phước,
cách thành phố Quy Nhơn khoảng 15km, là một di tích lịch sử - văn hóa
quan trọng đã được trùng tu tôn tạo trên nguyên gốc, ngày càng thu hút
nhiều khách đến tham quan để tri ân người đã có công lao trong việc kế
thừa và phát triển nền văn hóa dân tộc.
Di tích Chăm: Bình Định từng là kinh đô của Vương quốc
Champa từ thế kỷ X đến thế kỷ XVI và thời vàng son đó còn lưu lại đến
ngày nay những di sản văn hóa vô giá với dấu tích thành quách và những
ngọn tháp rêu phong vẫn đứng vững trước thử thách của thời gian, bằng
chính những giá trị văn hóa nghệ thuật đích thực của chúng.
Tháp Đôi (hay còn gọi là tháp Hưng Thạnh):
được xây dựng vào cuối thế kỷ XII, nằm ở phường Đống Đa, thành phố Quy
Nhơn, là một công trình kiến trúc đẹp và độc đáo gồm 2 tháp (tháp chính
cao 20m, tháp phụ cao khoảng 18m). Tháp Đôi được xếp vào loại đẹp "độc
nhất vô nhị" của nghệ thuật kiến trúc Champa. Cả 2 ngôi tháp đều không
phải là tháp vuông nhiều tầng theo truyền thống của tháp Chăm mà là một
cấu trúc gồm 2 phần chính: khối thân vuông và phần đỉnh hình tháp mặt
cong, các góc tháp hiện lên những tượng chim thần Garuda, hai tay đưa
cao như muốn nâng đỡ mái tháp. Vòm trên của các cửa vút cao lên như
những mũi tên. Kiến trúc của tháp Đôi chịu ảnh hưởng của nghệ thuật Ấn
Độ Giáo.
Tháp Bánh Ít (hay còn gọi là tháp Bạc):
Được xây dựng vào cuối thế kỷ XI, đầu thế kỷ XII tại xã Phước Hiệp,
huyện Tuy Phước, trên đỉnh một quả đồi nằm giữa 2 nhánh sông Côn là Tân
An và Cầu Gành, bên cạnh quốc lộ 1A, cách thành phố Quy Nhơn khoảng 20
km. Đây là một quần thể gồm 4 tháp, đứng nhìn từ xa trông giống như
chiếc bánh ít nên gọi là tháp Bánh Ít, mỗi tháp là một kiến trúc riêng
biệt, mỗi sắc thái khác nhau. Trên đỉnh mỗi tháp đều có tượng thần Shiva
làm bằng đá. Về phương diện nghệ thuật, trong toàn bộ di tích tháp Chàm
còn lại trên đất Việt Nam, Bánh Ít là quần thể kiến trúc độc đáo với
nhiều dáng vẻ kiến trúc đa dạng, trang trí đẹp, có giá trị nghệ thuật
cao.
Tháp
Dương Long (hay còn gọi là Tháp Ngà): Ở xã Bình Hòa, huyện Tây Sơn, cách thành phố Quy Nhơn khoảng 50km,
được xây dựng vào cuối thế kỷ XII, vào thời kỳ phát triển rực rỡ nhất
của văn hóa nghệ thuật Chăm, là một quần thể gồm 3 tháp Chàm (tháp giữa
cao 24m, hai tháp 2 bên cao 22m). Với nghệ thuật điêu khắc chạm trổ điêu
luyện, các đường nét thể hiện vừa hoành tráng, lộng lẫy, vừa tinh tế mềm
mại, những con vật và họa tiết trang trí vừa sống động chân thực, vừa
huyền ảo kỳ bí, Tháp Dương Long được đánh giá là một trong những tháp
Chàm đẹp nhất miền Trung, với đặc trưng độc đáo là có kích thước lớn và
kiểu kiến trúc uy nghi.
Tháp
Cánh Tiên:
Được xây dựng bên thành Đồ Bàn trên địa bàn xã Nhơn Hậu, huyện An Nhơn
vào khoảng thế kỷ XVI. Điểm đặc biệt của tháp Cánh Tiên là phần phía
trong các cột ốp tường được ốp kín bằng các phiến đá sa thạch màu tím có
chạm khắc hoa văn dây xoắn. Ngôi tháp được tạo dáng, thanh thoát nhưng
trang nghiêm, tháp có 4 tầng thu nhỏ dần về phía trên, tầng nào cũng có
4 tháp góc trang trí, mỗi góc lại có những tầng nhỏ, tạo dáng lá lật nhỏ
dần về phía trên tạo cảm giác như cánh chim đang bay, từ vai tháp trở
lên, bốn phía đều giống như cánh tiên bay lên nên được gọi là tháp Cánh
Tiên.
Tháp Phú Lốc (hay còn gọi là tháp Vàng):
Ở xã Nhơn Thành, huyện An Nhơn, cách thành phố Quy Nhơn 35 km về phía
Bắc, có vẻ đẹp ngạo nghễ, đượm buồn, đứng từ chân tháp du khách có thể
nhìn khắp bốn hướng những cảnh trí kỳ vĩ xung quanh.
Tháp Thủ
Thiện:
Đuợc xây cất trên một vùng đất tương đối thấp, trên bờ nam sông Côn
thuộc xã Bình Nghi, huyện Tây Sơn, cách thành phố Quy Nhơn 35 km về
hướng Tây Bắc. Tháp có quy mô nhỏ, kiểu dáng trang nhã, thanh thoát, kỳ
bí.
Tháp
Bình Lâm:
Được xây
trên một gò đất cao thuộc xã Phước Hòa, huyện Tuy Phước, cách thành phố
Quy Nhơn 22 km. Tháp có bình đồ vuông, mỗi cạnh khoảng 10m, cao khoảng
20m chia làm 3 tầng, trang trí hoa văn tinh tế, kiến trúc hài hòa với
những đường nét vừa thanh tú vừa khỏe khoắn.
Các tháp trên đều đã được Bộ Văn hóa -
Thông tin công nhận là di tích lịch sử kiến trúc. Có thể nói hệ thống
tháp Chàm ở Bình Định là hết sức phong phú, đa dạng tạo ra sức hấp dẫn
đặc thù chỉ có ở Bình Định, đối với khách du lịch khi đến vùng Nam Trung
bộ nói riêng và Việt Nam nói chung.
Căn cứ Núi Bà: Núi Bà là một danh thắng nằm ở Đông Nam
huyện Phù Cát, hướng ra biển, hùng vĩ, hoành tráng. Trên núi, có đá Vọng
Phu, ở thôn Chánh Oai, xã Cát Hải, trông giống người phụ nữ dắt con,
đứng nhìn đăm đăm ra biển ngóng đợi chồng về. Và ở vùng địa phận xã Cát
Tiến, huyện Phù Cát, trên lưng chừng núi giữa một vùng mây nước, hang
động xinh đẹp, huyền ảo còn có ngôi chùa Linh Phong nổi tiếng được xây
dựng từ cuối thế kỷ XVII. Núi Bà đồng thời cũng là nơi ghi dấu nhiều sự
kiện lịch sử cách mạng quan trọng của Bình Định.Với trên 80 di tích, tập
trung thành 29 khu, Núi Bà là một quần thể di tích gắn liền với sự
nghiệp cách mạng và kháng chiến chống Mỹ cứu nước của quân và dân Bình
Định, là căn cứ cách mạng quan trọng trong những năm tháng hào hùng của
cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ, là nơi che chở, bảo vệ các cơ quan
cách mạng của tỉnh, là nơi nuôi dưỡng những đoàn quân giải phóng, là
khởi nguyên của nhiều chiến thắng lẫy lừng. Trong lòng người dân Bình
Định, Núi Bà đã trở thành một trong những biểu tượng của quê hương, của
niềm tin và lòng tự hào.
Chùa
Thập Tháp:
Nằm trên địa bàn xã Nhơn Hậu, huyện An Nhơn, cách Quy Nhơn khoảng 27 km
về hướng Tây Bắc, được hòa thượng Nguyên Thiều thuộc phái Lâm Tế xây
dựng vào thế kỷ 17 với vật liệu chính là các viên gạch đỏ lấy từ 10 tháp
Chàm bị hư hỏng tọa lạc xung quanh nên gọi là chùa Thập Tháp và được
chúa Nguyễn Phúc Chu ban cho biển ngạch Thập Tháp Di Đà tư. Đến nay,
trải qua lịch sử trên 300 năm, Thập Tháp Di Đà tự đã trở thành công
trình kiến trúc Phật giáo có quy mô hoành tráng, là bộ sử bằng di tích
thể hiện quá trình phát triển của Phật giáo Đàng Trong và đây là ngôi tổ
đình của phái Nguyên Thiều. Bên cạnh ý nghĩa đó, quần thể kiến trúc điêu
khắc và toàn bộ cảnh quan chùa Thập Tháp ngày nay còn là một di tích văn
hóa có giá trị lớn trên nhiều phương diện, đã được xếp hạng là di tích
quốc gia.
Chùa
Long Khánh:
Nằm ở thành phố Quy Nhơn, được xây dựng vào khoảng năm 1715. Chùa Long
Khánh là một trong những trung tâm Phật giáo lớn của Bình Định, là nơi
sinh hoạt lễ bái của tăng ni phật tử và là điểm tham quan du lịch cho du
khách gần xa. Hiện nay chùa còn lưu giữ được một số đồ vật quý như:
Thái Bình Hồng Chung (Khánh đồng) được đúc vào năm 1805 (triều
Gia Long).
Tấm biểu trưng (Long Khánh Tự) được in vào năm 1813
Chùa Linh Phong:
Được xây dựng năm 1702 trên lưng chừng một ngọn đồi nằm ở phía Nam Núi
Bà, thuộc xã Cát Tiến, huyện Phù Cát, lưng dựa vào núi cao, mặt trông ra
biển, xung quanh có nước uốn lượn quanh, phong cảnh thanh tao, kỳ vĩ,
không gian tĩnh mịch, với tên ban đầu là Dũng Tuyền, đến năm 1733 chúa
Nguyễn Phúc Chu xuống chiếu cho xây lại chùa và đổi tên là Linh Phong,
ban cho nhà sư trụ trì (Ông Núi) pháp hiệu Tĩnh Giác Thiện trì Đại lão
thiền sư. Có truyền thuyết kể rằng vua Minh Mạng nằm mơ được Đại lão
thiền sư dâng thuốc chữa khỏi bệnh nên đã xuống chiếu cấp bạc để trùng
tu lại chùa năm 1829. Hiện nay chùa còn lưu lại nhiều di sản văn hóa
lịch sử có giá trị cho thế hệ sau. |
|
Bãi biển:
Thiên nhiên đã hào phóng ban tặng cho Bình
Định những bãi biển tràn ngập ánh nắng, mặt nước trong xanh như Bãi Dài,
Bãi Xép, Nhơn Lý (Quy Nhơn), Cát Tiến, Cát Hải (Phù Cát), Lộ Diêu, Tam
Quan (Hoài Nhơn), đặc biệt các bãi biển Hải Giang, Trung Lương, Vĩnh
Hội, Tân Thanh thuộc tuyến du lịch sinh thái quốc gia Phương Mai - Núi
Bà nằm trong số những bãi biển đẹp nhất Nam Trung Bộ với cảnh quan thiên
nhiên biển, núi hài hoà.
Đồi Ghềnh Ráng:
Nằm ở phía Đông Nam thành phố Quy Nhơn, là thắng cảnh quốc gia, là tác
phẩm thiên tạo với quần thể sơn thạch chạy sát biển, nơi đây đá chất
chập chùng tạo thành hang, thành rạng, thành gành với khí hậu mát lành
và phong cảnh hữu tình, được vua Bảo Đại chọn là nơi nghỉ mát từ năm
1927. Dưới chân đồi Ghềnh Ráng, bên bờ gành là bãi tắm độc đáo với vô số
viên đá cuội được sóng biển mài nhẵn, dành riêng cho Nam Phương Hoàng
Hậu khi về đây nghỉ mát nên còn gọi là bãi tắm Hoàng Hậu. Từ trên sườn
đồi có thể ngắm bao quát toàn bộ phía Đông thành phố Quy Nhơn và xa hơn
là bán đảo Phương Mai với đầm Thị Nại như một bức tranh thủy mặc. Và bên
cạnh sườn đồi còn có mộ nhà thơ Hàn Mặc Tử - một thi sĩ nổi tiếng trong
làng thi ca Việt Nam.
Đầm Thị Nại, Bán đảo Phương Mai:
Phía Đông Bắc Quy Nhơn có đầm Thị Nại là đầm lớn nhất Bình Định chạy dài
hơn mười cây số, bề rộng tới gần bốn cây số với nhiều loại thủy hải sản
nổi tiếng tươi ngon bổ dưỡng. Trong đầm, ở gần bờ phía Tây có một núi
nhỏ - trên đó có ngôi miếu nhỏ do dân chài lập ra để thờ thuỷ thần -
hình dáng núi tựa như một ngôi tháp cổ, gọi là tháp Thầy Bói (do chim
bói cá thường tụ tập trên các khối đá nên có tên như vậy), làm cho cảnh
quan đầm thêm sinh động và hấp dẫn. Mỗi buổi ban mai, những tối trăng
tròn chìm ngập trong rừng ngập mặn xanh tươi, mặt đầm mờ mờ, huyền ảo
như chốn thần tiên.
Nằm về phía Đông đầm Thị Nại, như một tấm bình phong khổng lồ
án ngữ phía biển cho thành phố Quy Nhơn là bán đảo Phương Mai, với hệ
thống núi đá trùng điệp ăn ra biển chạy dài khoảng 15 km. Phía Bắc bán
đảo và chếch về phía Tây Bắc là những bãi biển tuyệt đẹp chạy dài tới
huyện Phù Cát. Nhìn từ xa, Phương Mai như đầu một con rồng, thân nằm dài
về phía Bắc đến tận cửa Đề Gi. Tận cùng phía Nam của bán đảo là một lưỡi
nhọn hình mũi mác với nhiều hóc đá kỳ thú, hiểm trở, chim yến thường kéo
về làm tổ, dâng tặng cho loài người loại đặc sản "yến sào" vô cùng bổ
dưỡng, quý hiếm.
Đầm Thị Nại và bán đảo Phương Mai từng là vị trí phòng thủ
chiến lược quân sự quan trọng, là nơi ghi dấu nhiều chiến công hiển hách
của nghĩa quân Tây Sơn và thêm vào đó vẻ đẹp, vẻ hoành tráng của thiên
nhiên, của non nước chốn này mà nổi bật lên là cầu đường Quy Nhơn – Nhơn
Hội dài trên 7km vượt đầm Thị Nại, nối liền bán đảo Phương Mai với thành
phố Quy Nhơn, hấp dẫn biết bao khi khách đến tham quan du lịch.
Thắng cảnh Hầm Hô:
Là một khúc
sông dài gần 3 km chảy qua các khu rừng già với những tảng đá lớn muôn
hình muôn vẻ trên địa bàn xã Tây Phú, huyện Tây Sơn, cách Quy Nhơn
khoảng 55 km. Hầm Hô nổi tiếng là nhiều cá, nhất là về mùa lũ, cá từ
khắp nơi kéo về từng bầy đặc cả nước. Cá lội ngược dòng bị thác nước hất
tung trở lại trông như cá bay. Dân gian truyền rằng, hàng năm Long Vương
tổ chức kỳ thi cho cá tại Hầm Hô, con nào vượt qua được sẽ hóa thành
rồng, do điển tích này mà thác Hầm Hô còn có tên chữ là Vũ Môn, còn dân
gian thì gọi là thác Cá Bay. Với chiều rộng trên dưới 30m, lòng sông chi
chít những trụ đá hoa cương thiên hình vạn trạng muôn màu lóng lánh, rực
rỡ như ngàn viên kim cương khoe mình bên làn nước trong xanh. Đi dọc
theo dòng sông sẽ gặp Hòn Đá Thành – một vách đá dựng đứng như tường
thành, rêu phủ xanh rì, rễ cây phủ kín cổ kính. Bên trái thành có một
bãi đá chồng chất lên nhau như có một người khổng lồ đổ cả một thúng đá
xuống bờ sông, nên dân gọi đây là khúc sông Trời lấp. Qua khúc sông này
là vũng cá Rói luôn chứa đầy cá rói dồn tụ về đây. Tiếp một đoạn nữa có
một khối đá giống như cá sấu nằm ngay giữa lòng sông, chắn dòng nước
chảy xiết làm bọt tung trắng xóa nên gọi là Hòn Trào. Và còn nữa những
khối đá như sống động, có hồn, bởi huyền tích do con người thêu dệt như
Hòn Vò Rượu, hòn dấu chân ông Khổng Lồ, Bàn Cờ Tiên, Hòn Ông Táo... Càng
đi sâu cảnh vật càng kỳ thú, hương rừng ngào ngạt, chim hót véo von.
Thiên nhiên ở đây tạo nên một bức tranh sinh động kỳ ảo và là nơi lý
tưởng cho du khách nghỉ ngơi. Hầm Hô cũng là nơi khắc sâu lịch sử của
cuộc khởi nghĩa Tây Sơn, các nghĩa binh của Mai Xuân Thưởng và cuộc
kháng chiến giành độc lập dân tộc…
Suối khoáng Hội Vân:
nằm trên địa bàn xã Cát Hiệp, huyện Phù Cát cách thành phố Quy Nhơn 48
km về phía Tây Bắc, trong một vùng có cảnh đẹp thanh tao, kỳ ảo. Hội Vân
là một suối khoáng nóng có giá trị đối với việc điều dưỡng chữa các bệnh
như thấp khớp, tim mạch, các bệnh ngoài da... Tương truyền đây là suối
nước mà thần tiên đã ban cho một công nương trong hoàng tộc Champa để
chữa bệnh, vì vậy mà con suối này còn có tên gọi là suối Tiên. Hiện nay
ở đây có viện điều dưỡng chữa bệnh với các phương pháp trị liệu cổ
truyền được du khách đánh giá cao.
Hồ
Núi Một:
Là một hồ
nước ngọt lớn có mặt hồ rộng hơn 1.200 ha, ở xã Nhơn Tân, huyện An Nhơn,
Xung Quanh hồ là suối, thác, hang động, rừng nguyên sinh, chính giữa là
mặt nước hồ phẳng lặng, trong xanh, tạo nên một khung cảnh sơn thuỷ sông
– suối – núi – hồ hữu tình, gần cuối hồ là làng đồng bào dân tộc Bana,
giúp cho du khách khám phá tìm hiểu thiên nhiên, đời sống sinh hoạt của
đồng bào dân tộc và cùng tham gia các hoạt động văn hoá của đồng bào dân
tộc Bana như: ca múa hát, cồng chiêng...
|